Hôm nay, khi tham dự Đại lễ Phật Đản tại Chùa Việt Nam ở Paju, Hàn Quốc, do Sư cô Giác Lệ Hiếu chủ trì, tôi đã có một cảm xúc rất đặc biệt.

Giữa dòng người đông đúc, giữa tiếng cười nói rộn ràng, giữa những bước chân nhẹ nhàng hướng về chánh điện, điều khiến tôi xúc động nhất không phải là khung cảnh trang nghiêm của buổi lễ.
Điều khiến tôi xúc động nhất lại là hình ảnh những người cha, người mẹ đang dắt tay con mình đi chùa.
Có những gia đình là du học sinh Hàn Quốc.
Có những gia đình đi xuất khẩu lao động E7, E8, E9, E10.
Có những cô dâu Việt Nam đã nhập quốc tịch Hàn Quốc.
Có những cô dâu quốc tịch Hàn đưa con về chùa học tiếng Việt, học đạo hiếu.
Có những người đang cư trú dài hạn, có người đã vĩnh trú, có người đã có quốc tịch Hàn Quốc.

Mỗi người một hoàn cảnh.
Mỗi người một hành trình.
Nhưng tất cả đều có chung một mong muốn.
Đó là mong con mình lớn lên thành người tử tế.
Tôi vừa quay video, vừa lặng lẽ quan sát.
Và rồi tôi nhận ra một điều.
Một đứa trẻ tốt không tự nhiên mà tốt.
Một đứa trẻ tử tế không tự nhiên mà tử tế.
Cũng giống như một cái cây khỏe mạnh không thể tự lớn lên giữa vùng đất khô cằn.
Muốn cây xanh tốt phải có đất tốt.
Muốn con trưởng thành phải có gốc rễ tốt.
Nhiều người nghĩ rằng con ngoan là nhờ trường học tốt.
Nhiều người nghĩ rằng con giỏi là nhờ thầy cô tốt.
Nhiều người nghĩ rằng con thành công là nhờ bạn bè tốt.
Điều đó đúng.
Nhưng chỉ đúng một phần.
Người thầy đầu tiên của một đứa trẻ chính là cha mẹ.
Người mà con nhìn thấy mỗi ngày là cha mẹ.
Người mà con học theo mỗi ngày cũng là cha mẹ.
Nếu cha mẹ thích đọc sách, con cũng học cách đọc sách.
Nếu cha mẹ biết nói lời cảm ơn, con cũng học cách biết ơn.
Nếu cha mẹ sống tử tế với mọi người, con cũng sẽ lớn lên bằng sự tử tế ấy.
Con trẻ giống như một tấm gương rất trong.
Mình làm gì, chúng học đó.
Mình sống thế nào, chúng sẽ sống như thế.
Mình gieo hạt gì, chúng sẽ lớn lên từ hạt giống đó.
Nhìn những gia đình hôm nay cùng nhau đi chùa, tôi lại nhớ đến rất nhiều câu chuyện mình từng gặp khi sống ở Hàn Quốc.

Có những bạn du học sinh từng hoang mang vì tương lai.
Có những người lao động xa quê nhiều năm chỉ mong có cơ hội cư trú dài hạn.
Có những người từng lo lắng vì hồ sơ, visa, công việc.
Có những người từng đứng giữa ngã ba đường vì không biết nên chọn hướng đi nào.
Thậm chí có những người từng mắc sai lầm trong quá khứ và đang cố gắng làm lại cuộc đời bằng sự nỗ lực chân chính.
Nhưng rồi tôi nhận ra một điều.
Điều quyết định tương lai của một con người không phải là họ bắt đầu từ đâu.
Mà là họ đang học hỏi điều gì mỗi ngày.
Họ đang đi cùng ai.
Họ đang nghe ai.
Và họ đang trở thành người như thế nào.
Người xưa có câu:
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.”
Có một người thầy tốt giống như ngọn đèn soi đường.
Có một người bạn tốt giống như người đồng hành giữa giông bão.
Có một cuốn sách hay giống như một kho báu âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn.
Tôi để ý thấy rằng những gia đình hạnh phúc lâu dài thường có một điểm chung.
Họ không chỉ xây nhà.
Họ xây nhân cách.
Họ không chỉ kiếm tiền.
Họ bồi dưỡng trí tuệ.
Họ không chỉ lo cho hiện tại.
Họ gieo hạt cho tương lai.
Thay vì dành tất cả thời gian cho điện thoại và mạng xã hội, họ dành thời gian đọc sách.
Thay vì chỉ mua thêm một món đồ mới, họ đầu tư cho tri thức.
Bởi họ hiểu rằng:
Tiền bạc có thể mất đi.
Công việc có thể thay đổi.
Visa có thể thay đổi.
Nhưng nhân cách và trí tuệ sẽ theo con người suốt cuộc đời.
Rời ngôi chùa hôm nay, tôi mang theo một suy nghĩ rất đẹp.
Muốn con trở thành người tử tế, trước hết mình phải sống tử tế.
Muốn con biết yêu thương, trước hết mình phải biết yêu thương.
Muốn con trưởng thành, trước hết cha mẹ phải không ngừng trưởng thành.
Bởi cuối cùng…
Tài sản lớn nhất cha mẹ để lại cho con không phải là tiền bạc.
Mà là nhân cách.
Không phải là vật chất.
Mà là tấm gương sống.
Và có lẽ…
Món quà đẹp nhất mà một người cha, một người mẹ có thể trao cho con mình chính là một cuộc đời tử tế để con noi theo.